ĐGH Phaolo VI là vị Giáo Hoàng đầu tiên bước ra khỏi
Tòa Thánh Vatican đi công du mục vụ khắp thế giới. Năm
1964, Đức Thánh Cha sang Bombay (Ấn Độ) chủ tọa Đại
Hội Thánh Thể Quốc Tế. Người dân Ấn Độ ca tụng ngài

“Gandhi của Tây Phương”, bởi lẽ ĐGH Phaolo VI: đi
phi cơ rẻ tiền, dành chi phiếu 500 triệu francs giúp người
nghèo Ấn Độ, tặng xe hơi Lincoln riêng của ngài cho Mẹ
Teresa Calcutta làm việc từ thiện, ngồi ăn chung với các
trẻ cô nhi dùng theo khẩu phần của chúng.  Một vị Giáo Hoàng sẵn sàng đồng hành, chia sẻ
với một tâm hồn vô cùng quảng đại và tế nhị.
A. Sống tinh thần khiêm hạ, nhỏ bé.
Thế nào là khiêm nhường, tự hạ? Đức Cha Frx. Nguyễn
văn Thuận nhấn mạnh:
“Khi con tự hạ mình, chưa hẳn là
con khiêm nhượng. Khi người khác hạ bệ con, cũng chưa
hẳn là con khiêm nhượng. Nhưng khi họ hạ nhục con mà
con vui lòng chấp nhận vì Chúa, lúc ấy con mới khiêm
nhường thật

  1. Trong bữa ăn lễ Vượt Qua, Chúa tự hạ cúi xuống


rửa chân cho 12 môn đệ dấu yêu (Ga 13:5).

  1. Viên sĩ quan ngoại giáo, tự nhận mình là kẻ hèn


bất toàn, không đáng nhận vinh dự đón Chúa đến nhà
ông để Ngài chữa lành cho người đầy tớ ông được khỏi
bệnh (Lc 7:6).

  1. Cung kính đón chào kiệu Mình Thánh Chúa sắp đi


ngang qua, cậu thiếu niên Đaminh Savio đã khiêm hạ
quỳ xuống trên bãi đất nhơ nhớp trước mặt, tỏ lòng tôn
thờ Thánh Thể Chúa.
B. Sống bao dung, quảng đại, cho đi.
Chúa dạy ta xưa nay:
“Hãy yêu thương tha nhân như chính
bản thân mình” (Mt 22:39).
Ngài còn mời gọi ta:
“Hãy mời những người nghèo khó,
què quặt, tàn tật, đui mù. Họ không có gì đáp lễ và như
thế, ta mới thật là người có phúc” (Lc 14:14).  Sống bao dung, quảng đại là cho đi mọi cái tôi ích
kỷ, dám mạnh dạn hy sinh giúp đỡ tha nhân.

  1. Một em bé dâng phần ăn của mình (5 bánh, 2 cá)


cho Chúa giúp cứu đói mọi người (Ga 6:9)

  1. Bà góa nghèo dâng hết cho đền thờ những gì mình


có với lòng mến cao độ (Lc 21:4).

  1. Thánh Gioan Thiên Chúa đi khắp thành phố Grenade tìm gặp những người bệnh tật, khốn khổ đưa về


nhà mình để chăm sóc họ. Mỗi chiều, ngài vác giỏ đi
ăn xin mang về nhà đầy những thực phẩm giúp họ ăn
đỡ đói.
C. Cố gắng thực thi lòng khoan dung, khiêm tốn.
Trong cuộc sống, Nói thì dễ hơn là Làm. Thực thi điều
mình đã hứa, thật không đơn giản chút nào.
Để sống Khiêm Tốn và Khoan Dung, Quảng Đại thật: đòi
hỏi con người phải hy sinh thực sự.
Thiết tưởng, mỗi kitô hữu cần có: • Một trái tim mở rộng, vị tha (hướng đến tha nhân). • Một lòng mến bao la thắm nồng. • Một việc làm hy sinh, chia sẻ không tính toán. • Một ý thức vươn ra với người, nâng đỡ phụ giúp.
D. Lời Nguyện kết thúc.
Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể !!!
Hạnh phúc Thiên Đàng hệ tại ở chỗ là có Chúa, thấy Chúa
và chiếm hữu được Chúa.
Xin Ơn Thánh Chúa luôn trợ lực, giúp chúng con có lòng
Khiêm Nhu thật, biết thực thi đức Ái trọn hảo, yêu mến
tha nhân với lòng Quảng Đại, hầu được Chúa trọng thưởng
(“đáp lễ”) trong ngày sau hết, khi các kẻ lành sẽ sống lại
hiển vinh.
Lm. Đaminh Trần văn Điều, SDD

Thánh nữ Mônica đau khổ khi thấy sự khô đạo, xa cách
niềm tin Kitô Giáo của con trai Augustinô. Ngày ngày
trong kinh nguyện khấn xin Chúa cứu giúp con mình, đêm
đêm rơi từng giọt mắt khẩn nài Chúa xót thương linh hồn
cậu qúi tử. Cuối cùng, Đức Tin không mỏi mệt của
Mônica đã khiến Chúa thay lòng đổi dạ Augustinô: cậu trở
về với Giáo Hội trong sám hối, ăn năn. • Rõ ràng: nếu ta thực tâm tin tưởng vào Chúa, cầu
xin Ngài với lòng kiên vững cậy trông, chắc chắn
Chúa sẽ không bỏ rơi ta, vì
“Cha trên trời lại không
ban Thánh Thần cho những kẻ kêu xin Người đêm
ngày sao?”.
A. Hình ảnh quen thuộc của các bà goá trong Kinh
Thánh.
• Bà goá miền Xa

  • rép
  • ta (1V1:7
  • 24) lấy nắm bột và


chút dầu làm bánh cho tiên tri Êlia ăn suốt thời kỳ hạn
hán đất Israel. • Bà goá thành Naim (Lc 7:11

  • 17) thương khóc con


trai độc nhất vừa mới qua đời. Dân làng thương xót
hoàn cảnh neo đơn của bà, đi chôn cất chàng thanh
niên đông đảo. • Bà goá bỏ hai đồng tiền nhỏ vào trong đền thờ (Lc
21:1

  • 4). Bà rút từ những cái túng thiếu của mình, biểu


lộ lòng chân thành đóng góp xây dựng Nhà Chúa.
B. Thiên Chúa quan tâm hoàn cảnh và lượng giá cao
việc làm các bà goá.
Thiên Chúa, Đấng thấu tỏ tâm can con người, đánh giá
tấm lòng chân thật của các bà.
+
• Chúa dùng tiên tri Êlia thể hiện lòng ưu ái của
Ngài qua việc phục sinh cho con trai bàgoá Sarepta
(1V17:22). • Chúa chạnh lòng thương xót hoàn cảnh côi cút của
bà goá thành Naim mà ban lại sự sống mới cho cậu quí
tử, con bà (Lc 7:15). • Chúa khen tặng lòng mến cao cả của bà goá bỏ tiền
vào hòm (Lc 21:4) vì bà đã đặt lợi ích chung lên trên
những dự định nhỏ nhen.
C. Niềm tin kiên vững không xao xuyến.

Trở lại Bài Phúc Âm hôm nay, ta thấy bà goá này vững
lòng kiên trì đi tìm công lý cho chính mình. Sách Tàu có
viết:
“Hữu cầu tất hữu ứng”. Có xin thì sẽ được, đúng như
lời Chúa Giêsu đã phán. Bà đã áp dụng phương pháp: “nhất mặt lì, nhì mặt chai”, đánh gục thái độ ngang
ngược của quan toà. • Thái độ ấy gợi lên trong ta một lời mời gọi: hãy
kiên vững trong niềm tin.

Hãy cầu nguyện luôn luôn trong Chúa và với Chúa, vì: • Chúa là Thiên Chúa toàn năng, Ngài dư tràn mọi
ơn phúc ban xuống trên ta. • Chúa là Cha nhân từ, luôn lắng nghe lời con cái
thiết tha kêu cầu. • Chúa là Đấng giàu lòng thương xót, đêm ngày yêu
thương ta. • Không có Chúa, ta chẳng làm được sự gì (Ga
15:5b).
D. Lời Nguyện kết thúc.
Lạy Chúa! Cầu nguyện là hơi thở, là sức sống, là sinh lực
của mỗi tâm hồn kitô hữu.
Không có oxy, con sẽ tắt thở và chết sớm. Thiếu cầu
nguyện, đời sống đạo sẽ khô cằn, héo úa.
Xin giúp con biết kiên vững cầu nguyện với Chúa luôn,
bằng niềm tin, cậy, mến thiết tha. AMEN.

Lm. Đaminh Trần văn Điều, SDD

Đức Giêsu Kitô, Đấng đã chết thực sự trên thập giá để
cứu chuộc nhân loại. Xét về nhân tính: Ngài có chết
thật, nhưng sống lại và sống mãi mãi, không chết nữa.

Tháng 4 năm 1945, gnhà độc tài Hitler tự sát, thua cuộc
phe Đồng Minh. Cổng trại tù Auchswitz (Ba Lan) mở
rộng, mọi tù nhân vui mừng hưởn tự do với nhiều tâm
trạng khác nhau: kẻ thì cay cú hận thù người Đức, người
lầm lì uất ức vì không giết được Hitler, kẻ rời trại tù bình
thản buông xuôi, người bước lê khóc sướt mướt… Các bác
sĩ tâm lý đến khám bệnh từng tù nhân, đều thấy đa số đều
khủng hoảng tinh thần vì bị giam lâu ngày, chỉ có khoảng
10% tù nhân còn trong tâm trạng tỉnh táo lạ thường. Tại
sao họ không bị hoảng loạn? Vì: họ vững tin vào Thiên
Chúa. Viktor Frankl, một người trong nhóm thiểu số ấy,
rời trại tù, đi ngang qua cánh đồng hoa Tulíp, nghe tiếng
chim hót trên cao, anh quì xuống hít thở và nói lời đầu
tiên: