CẢM MẾN TRI ÂN & DÂNG LỜI CẢM TẠ

Tháng 4 năm 1945, gnhà độc tài Hitler tự sát, thua cuộc
phe Đồng Minh. Cổng trại tù Auchswitz (Ba Lan) mở
rộng, mọi tù nhân vui mừng hưởn tự do với nhiều tâm
trạng khác nhau: kẻ thì cay cú hận thù người Đức, người
lầm lì uất ức vì không giết được Hitler, kẻ rời trại tù bình
thản buông xuôi, người bước lê khóc sướt mướt… Các bác
sĩ tâm lý đến khám bệnh từng tù nhân, đều thấy đa số đều
khủng hoảng tinh thần vì bị giam lâu ngày, chỉ có khoảng
10% tù nhân còn trong tâm trạng tỉnh táo lạ thường. Tại
sao họ không bị hoảng loạn? Vì: họ vững tin vào Thiên
Chúa. Viktor Frankl, một người trong nhóm thiểu số ấy,
rời trại tù, đi ngang qua cánh đồng hoa Tulíp, nghe tiếng
chim hót trên cao, anh quì xuống hít thở và nói lời đầu
tiên:


“Tạ ơn Chúa đã cho con bình an”.
A. Nhận biết những hồng ân trong đời.
Mỗi sáng khi thức dậy, ngồi lặng lẽ ta cảm nhận biết bao
hồng ân đến với mình: • Hồng Ân được sinh ra làm người, không phải là
kiếp cỏ cây, thú rừng

• Hồng Ân được hấp thụ chất sống từ dòng sữa mẹ
hiền, từ chất bổ thức ăn

• Hồng Ân được đón nhận kiến thức, biết học làm
người, tập cư xử ở đời

• Hồng Ân được mạnh khỏe đi lại đó đây, làm việc
ổn định cuộc sống. • Hồng Ân được lan tỏa truyền sinh, có gia đình con
cháu đầy đủ...
Nhìn chung, mỗi một sự kiện đến với tôi, đều mang dấu ấn
Nhận Lãnh từ người khác: Uống nước nhớ nguồn, Ăn quả
nhớ kẻ trồng cây, Cắn hạt cơm thơm lây, nhớ người trồng
lúa, Mặc áo đẹp diêm dúa, nhớ người thợ may, Sống an
ninh mỗi ngày, nhớ người chiến sĩ

B. Cảm tạ Hồng Ân các Đấng Bậc sinh thành.
Sống làm người kitô hữu, ta mang nặng tâm tình
“đền ơn,
đáp nghĩa”: • tạ ơn Đấng Tối Cao đã tác sinh ta nên hình hài con
người. • biết ơn Chúa đã ban cho ta đôi mắt để nhìn, đôi tai
để nghe, đôi tay để làm việc, có miệng lưỡi để khóc
cười, ăn uống, hát ca; có khối óc để suy nghĩ, có con
tim để rung cảm nhớ nhung

• cám ơn Cha Mẹ đã nhọc công đêm ngày sinh
dưỡng ta khôn lớn làm người. • tri ân Thầy Cô đã cho ta con chữ, cái nghề hơn là
bị ngu si, dốt nát, suốt đời bi đát

C. Biết cám ơn, tạ ơn, tri ân: điều cần thiết trong giao
tế.
Chúa Giêsu đã khen anh cùi Samaria vì anh ta biết cảm tạ
về hồng ân mình đang thụ hưởng. Lời nói
“Cám Ơn” thực
tế, không tăng trọng lượng cho người thi ân, nhưng tạo
hữu ích cho cả hai bên: • tạo sự thân thương giữa kẻ cho đi và người nhận
lãnh. • giúp kẻ cho thêm cơ hội phát triển tình thân, giúp
người nhận không mặc cảm đơn độc, lẻ loi.
Do đó, Biết Cám Ơn là một nghệ thuật sống. Để có thể
Cám Ơn được, ta cần một cái Tâm thực sự: • tâm hồn quãng đại: nghĩ tốt cho hành vi của tha
nhân. • tâm tư thiện cảm: luôn xem người khác là anh em
của mình. • tâm tình khiêm tốn: biết mình hạn hẹp, cần sự hậu
thuẫn, đỡ nâng.
Người
“biết ơn” dễ đón nhận thêm điều tốt và người
“vô
ơn” dễ cản trở ân huệ khác sẽ đến với mình.
D. Lời Nguyện kết thúc.
Lạy Chúa!
“Lời tạ ơn con dâng lên Chúa, khi nắng hồng
vừa mới lên, khi hoàng hôn đang xuống dần, xuống dần.
Vì ngàn hồng ân như muôn lớp sóng, Chúa thương đổ
xuống trên con, tháng năm hoài vẫn miên man”.
Con xin cảm tạ
“muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình yêu
thương” (Tv 135) với con. AMEN.

Lm. Đaminh Trần văn Điều, SDD.